[C] [Bm] [Am] [D]
Hoa đăng như [G] tựa đưa lối, sương phủ [G] mờ đếm tối
Ta gặp [Em] nhau trong tiết Đông vừa [D] sang
Hương em hoà [C] làn gió ngát, khiến lòng [Am] anh tươi mát
Nhưng dường [D] như là anh và em lỡ duyên vì chẳng nói lời [G] thương
[G] Tịch tàng tàng tang tính thương thầm [Em] thôi
[D] Chẳng có lẽ duyên ta như áng phù [C] vân
Để đến lúc kết [D] thân anh chắc chắn nói [G] ra
Xa tít nơi chân [C] trời nhưng thật gần em [D] ơi
Ngày thương tháng nhớ [Bm] năm đợi sẽ mong được cất [Em] lời
Chẳng cần nghiêng [Am] nước nghiêng thành [D] cần em nghiêng vào vai [G] anh”
Lửa với Rơm lâu [C] ngày thế nào cũng sẽ [D] cháy
Đã đến lúc cho [Bm] em hay chẳng chịu được nữa [Em] rồi
Trăng kia nửa [Am] đắp nửa hờ [D] gối còn chờ duyên [G] em
Thương em thương [G] hoài không hết, câu chuyện [G] chẳng hồi kết
Thêu dệt [Em] nên những ý thơ với [D] người
Thanh xuân tựa [C] một cơn gió, anh sẽ [Am] vẫn ở đó
Để rằng [D] em sẽ chẳng phải hoang phí xuân thì
Chỉ vì anh …
[G] Tịch tàng tàng tang tính thương thầm [Em] thôi
[D] Chẳng có lẽ duyên ta như áng phù [C] vân
Để đến lúc kết [D] thân anh chắc chắn nói [G] ra
Xa tít nơi chân [C] trời nhưng thật gần em [D] ơi
Ngày thương tháng nhớ [Bm] năm đợi sẽ mong được cất [Em] lời
Chẳng cần nghiêng [Am] nước nghiêng thành [D] cần em nghiêng vào vai [G] anh”
Lửa với Rơm lâu [C] ngày thế nào cũng sẽ [D] cháy
Đã đến lúc cho [Bm] em hay chẳng chịu được nữa [Em] rồi
Trăng kia nửa [Am] đắp nửa hờ [D] gối còn chờ duyên [G] em
Skip to content